Thứ Bảy, 20 tháng 1, 2018



Những ngày tháng cũ đã đi qua
Bỏ lại sau lưng bóng chiều tà ..
Hoàng hôn bảng lảng ngã chiều trôi
Lặng lẽ bồi hồi tim rưng rức ...
Những ngày tháng cũ có còn không ?
Nửa quên muốn nhớ vương vấn lòng
Vỡ òa muốn khóc tình thơ hỡi !
Chiều dần mây ngủ gió vi vu..
Những ngày tháng cũ mang ký ức
Nặng trĩu lòng này cố nhân ơi !
Về đâu mái tóc còn xanh nữa ?
Đừng để tàn phai sắc úa màu .
Những ngày tháng cũ đi nhanh quá
Còn lại trong ta những nhạt nhòa
Một trời kỷ niệm Thơ tình cũ !
Ký ức chất đầy, vạn tình Thơ
Những ngày tháng cũ sao đành quên ?
Cả trời thơ mộng còn chất ngất !
Cả khối tình nồng mãi trong ta ..
Nửa tình tha thiết nữa đổi thay ..
Những ngày tháng cũ đem phơi nắng !
Bâng khuâng chiều lặng gió ngủ vùi
Sợi nhớ sợi buồn len vào nhau ..
Suy tư lặng lẽ chiều rơi úa màu ....
TTD

Thứ Năm, 18 tháng 1, 2018

Trời vào đông, tuyết rơi nhiều quá !
Tuyết rơi, như đôi bướm chập chờn 
Vào khoảng trống,mông lung lạnh giá
Bay phương xa,lạc miền đất lạ !
Trời vào đông băng giá cõi lòng !
Tuyết trắng rơi hoài, như sao đông
Kết thành chùm hoa tuyết trắng ngời
Nhìn hàng cây lạnh lùng tuyết phủ
Lá buồn , ủ rũ giữa trời đông !
Se lạnh lòng,ưu tư khắc khoải
Những trang thơ,em viết lâu ngày
Đêm giá lạnh ,trời xa mơ ước...
Đông về rồi ,nhóm lửa trong tim !
Như que diêm .cháy sáng trong hồn
Trời đông lạnh, lòng em ấm áp ...
Anh có nghe lửa ấm nồng nàn ?
Dấu thời gian, còn in sâu nổi nhớ !
Cũng một thời, ghi khắc chuyện tình ta
Bước chân chiều, lang thang tìm kỷ niệm
Sao lãng quên, hoài nhớ phút yêu đầu
Người không còn, vương vấn chút tình thơ
Tìm hương ảo, câu thơ nhịp cầu nối
Em đứng nhìn, lặng lẽ lòng bồi hồi
Dẫu có buồn năm tháng sẽ lãng quên
Nắng phong phanh, hờ hững nhạt mây chiều
Duyên say đắm, mộng lành xưa xa vắng
Hồn khắc khoải, mênh mông xám buốt
Cơn gió chiều, ngơ ngẩn mộng mây ngàn
Tình lạc lối như mây trôi lờ lững !
Gieo rắc lòng, mang nỗi những thiết tha
Bao mùa thương, lỗi hẹn bước chân về
Chung con đường, rẽ lối như người xa
Rồi dần dần, trở thành người lạ quá !
Đường thênh thang bàn chân quên chờ đợi ...
Người song hành, dừng lại nhặt hoa rơi
Xao xuyến lòng mộng mị quá xa vời ...

Em biết không tôi yêu em ngày ấy ! Phút đầu tiên lòng thấy luyến lưu hoài  Nén trong lòng trái tim ta hoang dại  Cứ nhớ ai tự hỏi phải làm s...